Thất vọng

Cuộc sống đôi khi thật đáng thất vọng, thất vọng về người, thất vọng về chính mình.

Có phải chăng do dòng đời xô đẩy? Vì ai tôi trở nên nghiệt ngã?

Có lẽ những lời tôi nói ra có phần quá đáng

Nhưng buồn là, kể cả khi suy nghĩ lại một cách bình tĩnh, tôi vẫn thấy người ta xứng đáng phải nhận những lời đó

Cảm giác sắp không chịu đựng nổi cuộc sống này nữa

Chả biết khi nào thì đi đến giới hạn

Cả tôi và người

Ta đã bắt đầu không còn chấp nhận được nhau nữa

Không thể bao dung

Lỗi nhỏ nào của nhau cũng khiến ta muốn phát điên

Đến khi nào thì tôi phát điên thực sự?

Điều gì đang hủy hoại tôi? Đục ruỗng tôi?

Khao khát được đi đâu đó thật xa một mình, để ngồi thu lu ở một góc quán vắng,  để mien man suy nghĩ, hoặc để chẳng nghĩ gì cả

Hoặc là có một người bạn bên cạnh, để im lặng cùng mình, hoặc để thả vào thinh lặng vài ba câu nói.

Advertisements

Siddhartha

Đêm qua cuối cùng tôi cũng đọc xong những trang cuối cùng của cuốn Siddhartha

Đã hiểu được nhiều điều, cũng còn nhiều điều chưa hiểu rõ, nhiều điều còn vấn vương luẩn quẩn mãi.

Nó khiến tôi thực sự muốn được viết ra, được trao đổi để nhìn câu chuyện được rõ ràng, sáng tỏ hơn, để hiểu thêm về những chiều sâu ý nghĩa mà với hiểu biết hạn chế tôi không nhìn thấy được

Phải nói trước rằng, tôi là người gần như hoàn toàn không có chút hiểu biết, khái niệm gì về Phật pháp hay những đạo pháp khác hay những giáo lý tương đương như thế.  Nói như thế để các bạn hiểu rằng những gì tôi viết dưới đây có thể quá ngây thơ và buồn cười, các bạn hãy bỏ quá cho tôi và cho tôi những chỉ bảo quý giá. Tuy nhiên, ở một góc độ nào đó, tôi lại thấy đây là một lợi thế để tôi có thể tiếp nhận cuốn truyện này dễ dàng hơn, không định kiến, không áp đặt kiến thức đã biết vào nội dung.

Một vài suy nghĩ về câu chuyện này cho đến hôm nay vẫn bám riết lấy tôi

Thứ nhất, về đạo Phật.

Nếu những gì trong cuốn sách này là đúng, hóa ra thứ đạo mà nhiều người sùng kính ấy, linh thiêng ấy cũng chỉ là một lý thuyết của một người sáng lập ra, nó không phải là điều gì đó đúng tuyệt đối , không phải là cái gì đó mà việc đi theo là tốt hay không tốt. Nó chỉ đơn giản là một trường phái, người ta có quyền thích hoặc không thích, đi theo hoặc không đi theo.

Mục đích hướng tới của đạo này là cứu rỗi, giải thoát con người khỏi bể khổ của vòng sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố. Tu tập để tìm an lạc cho chính bản thân mình. Nếu vậy, tôi tự hỏi nhiều người hiện nay tu theo Phật, nhưng mục đích của họ là mưu cầu cuộc sống sung sướng, tốt đẹp theo mong ước của họ. Ngày ngày tụng niệm nhưng lòng đầy sân si. Họ chẳng phải đã đi quá xa, quá lầm lạc với con đường đức Phật đã tìm ra, và chỉ có con đường ấy mới có thể cứu rỗi được họ. Tôi cảm thấy trước rằng những người ấy sẽ không bao giờ đạt tới được sự an lạc, thậm chí chẳng bao giờ đạt được những điều họ cầu ước mỗi ngày. Thậm chí càng mong ước lắm lại càng nhiều thất vọng. Người nào đi đúng hướng, người đó ngày càng tìm được sự an yên, người nào mưu cầu hạnh phúc thì ngay từ đầu họ đã sai rồi, bởi đạo Phật coi mọi hỉ nộ ái ố, mọi vật chất đều là vô thường, là hư ảo, là tạm bợ, nói gì đến hạnh phúc. Những người đó sẽ chẳng bao giờ đạt được một thành tựu gì, vì họ quá nặng sân si, cầu sao được niềm vui, e là cái họ có lại chỉ là những thất vọng, chán nản, buồn bực mà thôi.

Nghe câu chuyện đức Phật đi tìm con đường cứu rỗi, hay câu chuyện của Siddhartha, thì ra họ đều là những người rời bỏ quê hương, bỏ mặc cha mẹ buồn khổ, quyết chí ra đi, mục đích chẳng phải là vì giải thoát chính mình, chẳng phải cũng vị kỷ lắm sao?

Về việc giải thoát.

Thực sự thì khi người ta bằng lòng với hiện tại, là người ta đã được giải thoát rồi.

Qua câu chuyện của Siddhartha, tôi thấy rằng người ta có thể tìm được sự giải thoát ở bất kỳ đâu, và theo bất kỳ cách nào. Cùng một đích đến nhưng có biết bao nhiêu con đường.

Không nhất định cứ phải theo một đạo giáo nào, một cách thức nào, hoặc cứ nhất định phải buông bỏ tất cả mới là giải thoát. Chính bản thân Siddhartha cũng đã phải ghen tị với những “con người trẻ thơ” khi họ có thể hết mình với cuộc sống họ đó sao? Nếu tôi hạnh phúc vì tôi biết vui, biết buồn, biết yêu thương, tôi có đau khổ đó cũng là niềm đau hạnh phúc và ngọt ngào, thế thì chẳng việc gì tôi phải tìm giải thoát ở đâu. Tôi được cứu rỗi trong chính cuộc sống tôi, trong các cảm xúc của tôi, trong những lời than thở của tôi. Tôi trân trọng mọi điều, hài lòng với mọi điều, tôi hân hoan vui sống. Thế là đủ.

Về câu chuyện của Siddhartha.

Phải nói là tôi học được quá nhiều từ câu chuyện cuộc đời, từ những lời tự vấn của anh ấy. Cái cách nhìn nhận cuộc sống, để vượt qua, để được giải thoát khỏi cuộc sống và những khổ ải của nó không gì khác là sống trong nó, và yêu thương lấy nó, xem trọng vạn vật và yêu thương vạn vật. Ví dụ như với một hòn đá cuội, anh thực sự kính trọng nó với tất cả đặc tính tự nhiên của nó,từ vẻ xù xì, màu sắc đến dáng vẻ, đến cái cách nó nằm yên nặng dưới ánh nắng mặt trời, dưới những hạt mưa, đêm cũng như ngày.

Khi ta yêu được như thế, cuộc sống của ta sẽ ngập tràn tình yêu, từ ái, bao dung và thực sự an lạc.

Hâm

Về chị

Tôi có một người bạn, chị ấy có cuộc sống tình yêu rất phong phú. Có nhiều người đàn ông, nhiều cuộc tình trong cuộc đời chị ấy.

Tôi và chị cũng có thể coi là có mối quan hệ chị em khá thân thiết, do đó tôi cũng được nghe chị tâm sự và hiểu đôi chút về cuộc sống tình cảm của chị.

Với một con bé mới chỉ yêu thực sự có một lần và một người duy nhất như tôi thì cuộc sống ấy cụa chị đôi khi làm tôi ngạc nhiên. Và thú thực, thế giới đầy màu sắc ấy của chị khiến có một đôi khi tôi thoáng mong ước, có được trải nghiệm như thế. Được ở trong nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, có nhiều cuộc tình, hiểu về nhiều người đàn ông.

Tuy nhiên, đúng là chỉ thoáng qua, chỉ thoáng qua mà thôi, vì thực sự cuộc sống như thế không phù hợp với tôi, và quan trọng nhất tôi không thực sự mong muốn điều đó, vì thế nó không, không bao giờ có thể hay được phép xảy đến với tôi.

Vài lần tôi đọc những câu chuyện của chị, những tâm sự của chị, tôi thấy thật buồn. Chị có sự bình thản, chị có sự từng trải, sự thấu hiểu, nhưng ở chị thiếu sự trọn vẹn và kiệt cùng cảm xúc. Tôi cảm thấy lúc nào cũng có một sự đánh giá sâu trong suy nghĩ của chị, mặc dù có thể điều đó đến trong vô thức.

Tôi cảm thấy dường như chẳng có mối tình nào hay người đàn ông nào thực sự là quan trọng với chị nữa. Và cảm thấy không cần trân trọng hay cố gắng nữa.

Điều đó là tốt hay không tốt, đáng vui hay đáng buồn?

Tôi cho đến bây giờ vẫn chỉ biết đến một tình yêu duy nhất, tôi thấy như mình vẫn dừng mãi ở tình cảm của tuổi đôi mươi, tôi vẫn yêu như thế, hồn nhiên như thế, ngốc ngếch như thế. Tôi có những niềm vui ngây thơ không nghĩ suy cân nhắc. Tôi không hiểu những người đàn ông khác nhưng tôi tự tin tôi hiểu người đàn ông của tôi và tôi dần cũng trở thành duy nhất với anh ấy. Và với tôi vậy là đủ.

Chị vẫn nói về một người đàn bà từng trải, một người đàn bà rất đàn bà, sâu sắc, quyến rũ và hoàn toàn có thể có được người đàn ông mà nàng muốn, thậm chí là người đàn ông của những người đàn bà như tôi.

Thực ra muốn nói với chị rằng, điều đó không đúng. Chị từng trải hơn tôi nhiều nhưng sao trong cái niềm tin mù quáng này tôi thấy chị lại ngây thơ hơn tôi. Nhưng tôi cảm thấy đó là niềm kiêu hãnh của chị, là an ủi cho mối tình sâu đậm trong quá khứ của chị, nên trước chị tôi luôn là con bé ngốc ngếch và chấp nhận mọi lời chị nói.

Chỉ mong rằng rồi đây sẽ có một người đàn ông có thể đem trở lại cho chị những niềm vui hồn nhiên, để chị có thể cười nụ cười con nít, được yên tâm nằm yên trong vòng tay vỗ về che chở. Một người sẽ ở lại bên chị, yêu thương chị, sẵn sang buông bỏ vì chị, vì chị là chính chị, thơ ngây cũng được, từng trải sâu sắc cũng được, không cứ phải là một hình mẫu đàn bà nào đó chị à.

 

Tạo nên những điểm dừng chân trong cuộc sống của bạn, tại sao không?

Tôi và chồng tôi vẫn thường nói vui với nhau rằng, nếu không có những chuyến đi sắp tới chắc chúng tôi sẽ phát điên mất.

Tưởng tượng một chuỗi ngày dài hối hả với công việc, với lo toan, căng thẳng, không có thời gian để nghỉ ngơi, giải tỏa sẽ như thế nào?

Với tôi thì đó chẳng khác nào chuyến bộ hành mệt mỏi, tẻ ngắt trên con đường xa ngút ngát không có lấy một chỗ nghỉ chân.

Thế nên, dù công việc có bận rộn, dù kinh tế còn hạn hẹp, chúng tôi luôn cố gắng sắp xếp để có thể có những chuyến đi đều đặn

Theo tôi thì khoảng cách hợp lý cho các chuyến đi là mỗi 3 hoặc 4 tháng. Nếu đi thường xuyên quá thì khó sắp xếp, lãng phí và giá trị tinh thần do mỗi chuyến đi đem lại sẽ bị giảm đi. Và cũng không nên để khoảng cách đó xa nhau quá. Đừng đợi đến khi ta quá mỏi mệt mới cho phép bản thân được nghỉ ngơi, vì khi đó ta đã quá mệt để nghỉ, và sẽ trở nên quá kỳ vọng vào chuyến đi, điều sẽ khiến chuyến đi tuyệt vời nhất cũng trở nên thiếu sót một điều gì đó.

Chúng tôi đã set up một chuyến đi gần vào đầu tháng 9  và một chuyến đi xa cuối tháng, rất hài lòng với sự sắp xếp đó. Chúng tôi cũng bảo nhau phải lập tức lên kế hoạch một chuyến đi khác trước Tết, thử nghĩ suốt từ cuối tháng 9 cho tới tháng 2 mà không được đi đâu đã thấy bức bí không sao chịu nổi rồi.

Chuyến đi đó có lẽ sẽ là một sự trở lại với thủ đô Hà Nội 🙂

Lâu lắm rồi không về Hà Nội, Hà Nội có một cái gì đó rất cuốn hút tôi. Có quá nhiều kỷ niệm, có quá nhiều cảm giác với Hà Nội. Thú nhất là được làm người khách nhàn tản, lang thang thong thả trong cái bận rộn, hối hả của Hà Nội.

Hẹn gặp lại nhé, Hà Nội, mùa đông này 🙂

Nợ ngày xưa

Con đường đầy lá me bay

Chiều nay ai có về qua lối ấy

Em nao nao một nỗi buồn đã cũ

Tiếc một thời

Tiếc một mối duyên

Trách em một thuở kiêu xa

Trách em một ngây thơ ngốc ngếch

Thương anh một mối tình riêng một

Ôm tất cả trong lòng, ôm tất cả nỗi đau

Anh lặng lẽ nhưng em biết ngọn lửa đang thiêu đốt

Trái tim anh và non nớt nơi em

Anh…

Có còn nhớ cô bé ngày xưa

Cô bé ấy vẫn đau đáu một nỗi niềm không nói

Em xin lỗi…

Dù muốn dù không vẫn mong anh xóa sạch đi ngày ấy

Để mình em trả nợ ngày xưa

Chỉ lặng lẽ như thuở nào vẫn vậy

Để anh bình yên,

Để em hết nặng nợ với tình…

LANG THANG MÙA THU HÀ NỘI

131030hinh-anh-tranh-ve-tinh-yeu-lang-man-tren-doi-gio

Lâu lắm mới gặp lại Hà Nội. Tôi rất hào hứng và thích thú vì mong đợi điều đó, lang thang qua những con phố, dạo bước bờ hồ và thưởng thức các món ăn. Tôi đã quyết tâm tới Hà Nội vào một ngày thu, cuối tháng Mười.

Tất nhiên cảm nhận về mùa thu Hà Nội của một người đang sống ở Hà Nội và của một người đi xa đã lâu có dịp trở lại là rất khác nhau. Đến Hà Nội dạo chơi một vài hôm cho phép tôi cảm nhận theo cách không vướng bận với lo toan, bon chen của đời sống. Chúng tôi đã có những ngày cuối tuần hòa mình với mùa thu Hà Nội rất dễ chịu.

Bỏ lại những bộn bề sau lưng, chúng tôi bắt chuyến tàu tối đi Hà Nội, trong lòng còn mang nhiều lắm những nỗi niềm, mà trên hết chúng tôi vui vì biết chúng tôi đi bên nhau.
Cuộc hành trình lang thang bắt đầu thong thả vào sáng ngày hôm sau. Dậy muộn, ăn bún riêu ốc trên Hòe Nhai, những tô bún rất hoành tráng. Anh phải bắt ép mãi tôi mới ăn được gần hết tô. Ăn no và tràn trề sinh lực, hai đứa bắt đầu tản bộ dọc các con phố. Qua Hàng Than, Hàng Bún, vào Nguyễn Trường Tộ, xuôi xuống Trấn Vũ tới Hồ Trúc Bạch và dừng lại nhâm nhi cà phê trên Highland Happy Boat. Ở đây chúng tôi bắt gặp một cơn mưa nhẹ, nhấm nháp cà phê, khúc khích chuyện trò, ngắm nhìn mặt hồ, đường Thanh Niên trong màn mưa mỏng. Cảm giác rất dễ chịu, tưởng như có thể cứ ngồi như thế mãi. Anh lại lấy ra gói xôi xéo và bắt tôi cùng ăn với anh. Tôi quả là đứa biếng ăn, chỉ có anh mới bón và ép được tôi ăn như thế.

Lãng đãng mãi trên con tàu hạnh phúc đó thì trời hết mưa, tạnh ráo và lại se se khiến người ta muốn cất bước hòa vào với nó. Chúng tôi rời đi và nắm tay nhau đi tiếp vào đường Thanh Niên, rẽ sang Hoàng Hoa Thám rồi vào Bách Thảo. Tất cả đều hết sức ngẫu hứng, không hề có dự tính từ trước, là đôi chân và cảm xúc đưa chúng tôi đi, là anh, đưa tôi đi. Trước khi rẽ vào Bách Thảo, chúng tôi phát hiện ra một con đường nhỏ và nổi hứng muốn đi vào con đường đó. Con đường nhỏ, yên tĩnh, rợp màu xanh, chúng tôi lại tay nắm tay dìu nhau trong không gian ấy. Có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh, và tôi vui là anh đã cởi mở và chân thật với tôi, tôi tin anh, trong thời khắc đó, mọi thứ bỗng trở nên dễ dàng chấp nhận lạ thường. Tôi bình thản lắng nghe anh, câu chuyện của anh, cảm xúc của anh, suy nghĩ của anh như một người bạn. Không biết anh nghĩ ra sao, nhưng tôi cảm thấy có thể chia sẻ nhiều hơn, chúng tôi gần nhau hơn, và gần như là lần đầu tiên thấy thật sự thoải mái vì không còn gì che giấu giữa hai đứa.

“Đường cụt rồi con ơi, quay lại đi”

Đang băn khoăn vì con đường bắt đầu đi vào những căn nhà, và càng đi càng nhỏ hẹp với những ngóc ngách thì một tiếng nói cất lên. Chúng tôi cười khúc khích cảm ơn và rút lui trở ra. Phải đi cả quãng đường dài, nhưng tôi không hề thấy mệt, không hề mỏi chân, không hề than phiền vì quãng đường phí hoài. Tôi hoàn toàn thoải mái với điều đó, dù gì thì hôm nay chúng tôi đang là tỉ phú và tha hồ chi tiêu thời gian của mình, mà tiếc chi khi đổi lại điều đó đem lại cho chúng tôi nhiều cảm xúc và sẻ chia như thế.

Ra khỏi con đường nhỏ và tản bước vào Bách Thảo. Tôi đã nghĩ tôi thích Bách Thảo vì nó yên tĩnh, nhỏ nhắn và xanh mướt, đi với anh lại càng thích hơn. Ở đây ngẫu nhiên hai đứa bị lọt vào buổi ghi hình của VTV6, bất ngờ, bối rối và cũng thật là vui, thế là lại còn được lên truyền hình cơ đấy!

Dạo khắp Bách Thảo và ngồi xuống trên hai chiếc xích đu cách nhau một khoảng. Chúng tôi đu đưa và tiếp tục những câu chuyện về quá khứ, hiện tại, tương lai, về kiếp trước, kiếp này hay kiếp sau. Xích đu đưa chúng tôi đi sâu hơn nữa vào những ý nghĩ của nhau. Bầu trời cao, không gian rộng rãi và yên tĩnh, không lo lắng nào đến làm phiền cuộc nói chuyện của chúng tôi, nó dễ chịu tới mức tôi ước giá có thể cứ yên bình như thế mãi.
Lại là những hạt mưa nhỏ xua bước chân chúng tôi. Lần này thì hai đứa gọi taxi qua hồ Thủ Lệ, tính xem phim mà rạp đóng cửa, buộc lòng qua Lotte dạo chơi. Anh mua được một cuốn sách và mua cho tôi một bộ đồ rất ưng ý (hihi).

Sau mấy tiếng dạo chơi và mua sắm trong Lotte, hai “bộ bộ thần hành” lại đi tiếp qua quán Kimbab trên đường Kim Mã đánh chén một bữa ra trò (thích lắm, thèm lắm hôm ấy mới lại được tới ăn ở đó). Cơm no rượu say, hai đứa…đi bộ tiếp 😀 , đi gần hết Kim Mã hai đứa mới thèm gọi taxi về nghỉ ngơi.

Buổi tối không thể thiếu tiết mục dung dăng dung dẻ bờ hồ rùi. Dạo chợ đêm, ăn phở, hoa quả dầm, thưởng thức âm nhạc đường phố, ngồi ghế đá ngắm người qua kẻ lại, và chốt lại bằng việc mua sách ở Đinh Lễ. Một ngày năng suất và cực kỳ thỏa mãn 😀

Đó là một ngày lang thang trọn vẹn, không thể quên, ít nhất là với tôi. Một ngày đáng yêu, tình cảm, lãng mạn. Tất nhiên không thể quên đi những nỗi đau thương, thất vọng, những giọt nước mắt nhưng cuối cùng thì tất cả đã qua, và tôi muốn rằng những gì đã qua hãy để nó qua đi, hoàn toàn, dù tốt dù xấu, dù hạnh phúc hay khổ đau, nó cũng qua đi rồi. Tôi muốn hiện tại mãi là hiện tại, hiện tại đừng trở thành quá khứ, tôi yêu hiện tại và trân trọng hiện tại của mình. Quá khứ cùng lắm chỉ để thỉnh thoảng gợi nhớ mà thôi. Nếu tiếc nuối quá khứ, thì ngày xưa đừng để nó trở thành quá khứ. Còn quá khứ qua rồi, sao còn để nó trở lại và làm tổn thương hiện tại mà ta yêu và xây đắp?

Vậy nên tôi quyết định sẽ quên (ít nhất tôi sẽ cố gắng), tôi sẽ chỉ quyết định cho hiện tại và tương lai của mình thôi. Tôi mừng vì sau tất cả, chúng tôi vẫn ở bên nhau, yêu thương, khăng khít và tin cậy hơn bao giờ hết. Tình yêu khiến người ta có thể sửa đổi, tình yêu làm cho ta tha thứ, tình yêu sẽ hàn gắn mọi vết thương. Tôi muốn yêu thương, tôi yêu anh và giờ đây là gia đình nhỏ của chúng tôi. Tôi tin anh sẽ là người bảo vệ tuyệt vời nhất cho tôi và mái nhà bé nhỏ chúng tôi xây đắp. Tôi đã lại tin anh!

Previous Older Entries